Results 1 to 4 of 4

Thread: Còi Hụ Long An : Chuyện chưa kể về vụ buôn lậu làm lung lay chế độ Sài Gòn
      

  1. #1
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    349
    Thanks
    144
    Thanked 95 Times in 72 Posts

    Còi Hụ Long An : Chuyện chưa kể về vụ buôn lậu làm lung lay chế độ Sài Gòn

    Vào năm 1974, gần một năm trước ngày chính quyền Sài Gòn sụp đổ, vụ buôn lậu"còi hụ Long An" đã bị bắt tại tỉnh Long An, sau đó được một “phiên tòa đặc biệt” ở Sài Gòn xét xử.

    Vụ buôn lậu được báo chí thời đó gọi là “vụ còi hụ Long An”, vì hàng lậu được chở trên xe “nhà binh” có xe quân cảnh hụ còi dẫn đường. Những người “thi hành công vụ” bắt được đoàn xe buôn lậu thay vì được thưởng, họ đều bị tống giam, cách chức, trả thù... Nguyên nhân thật đơn giản: Đoàn xe buôn lậu ấy của chính bà Nguyễn Thị Mai Anh - “đệ nhất phu nhân”, vợ của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

    Buôn lậu có xe quân cảnh dẫn đường

    Khoảng 3 giờ chiều ngày 31.1.1974, có một đoàn xe “nhà binh” (xe GMC) phủ bạt bịt bùng, dù ban ngày vẫn mở đèn, chạy ào ào từ TP.Mỹ Tho (tỉnh Định Tường -Tiền Giang ngày nay) theo lộ 4 (QL1A ngày nay) về hướng Sài Gòn. Thời ấy, xe “nhà binh” chạy bạt mạng trên đường là hình ảnh thường thấy, người và phương tiện giao thông khác trên đường phải biết “nhường”, nhất là khi dẫn đầu đoàn xe lại là chiếc Jeep của Quân cảnh có treo cờ 3 que, hụ còi inh ỏi. Đích thân viên đại úy quân cảnh tên Nhiều (tiểu đoàn phó Tiểu đoàn Quân cảnh thuộc Biệt khu Thủ đô) ngồi trên xe Jeep. Khi đoàn xe chạy qua thị xã Tân An (tỉnh Long An), đại úy Nhiều cho xe chạy chậm lại và thò đầu ra chào mấy người lính trực ở trạm kiểm soát, rồi tăng tốc chạy tiếp qua cầu Tân An. Một sự cố đã xảy ra: Hai viên trung sĩ quân cảnh mới ra trường về trạm nhận nhiệm vụ, không biết đại uý Nhiều, nên thổi còi bắt dừng xe, nhưng đoàn xe cứ phóng thẳng.

    Hai viên trung sĩ chợt nhớ tới lời đồn thổi sắp có “đảo chánh” nên sợ trách nhiệm, liền cấp tốc điện thoại báo cho chỉ huy của họ là trung uý Thọ rằng có đoàn xe lạ tiến về Sài Gòn, nghi là lực lượng đảo chánh. Viên trung uý trưởng đồn đang nhậu, thất kinh hồn vía, liền điện báo lên đại tá Lê Văn Năm, tỉnh trưởng Long An. Đến lượt đại tá Năm hoảng sợ, liền điện thoại cho quận trưởng Bến Lức, nhưng đoàn xe “nhà binh” đã vượt khỏi trạm kiểm soát Bến Lức (cách thị xã Tân An hơn 10km).

    Càng lo sợ, đại tá Năm điện cho quận trưởng Gò Đen (cánh thị xã Tân An 20km) bằng mọi giá phải chặn đứng đoàn xe. Viên quận trưởng Gò Đen ra lệnh dựng chướng ngại vật giữa lộ. Không thể vượt qua rào cản, đại úy Nhiều dừng xe dọa: “Tôi là đại úy Nhiều thuộc Biệt khu Thủ đô có công tác đặc biệt. Đoàn xe GMC đi sau là của biệt khu đang đi làm nhiệm vụ, không ai được làm chậm trễ”. Viên quận trưởng Gò Đen không dám có ý kiến, liền điện báo cho đại tá Năm. Đại tá Năm cấp tốc lên thẳng Gò Đen để giải quyết.

    Nếu diễn biến bình thường, tức đại tá Năm đến Gò Đen nhận ra đại úy Nhiều thuộc Biệt khu Thủ Đô, mọi chuyện sẽ êm xuôi, đoàn xe tiếp tục lên đường. Nhưng có một chuyện tình cờ làm cho vụ việc trở nên “lớn chuyện”. Một đại đội “địa phương quân” hơn 100 quân đóng gần đó, thấy chuyện lùm xùm, bu lại coi. Mấy người lính tò mò vén tấm bạt phủ xe “nhà binh”, thấy chất đầy rượu ngoại, thuốc lá thơm (những thứ rất đắt tiền thời ấy), nên la lên: “Đồ lậu!”. Tức thì, cả trăm tên lính xông vào cướp hàng trên xe. Khi tỉnh trưởng Lê Văn Năm đến hiện trường thì mọi việc đã rồi, hơn phân nửa số hàng lậu trên xe bị cướp mất. Sáng hôm sau báo chí Sài Gòn loan tin ầm ĩ về vụ buôn lậu có xe quân cảnh hụ còi mở đường, khiến cả Sài Gòn xôn xao.

    Tổng thống “xuống tay”

    Tình thế buộc Tổng thống Thiệu phải ra lệnh thành lập uỷ ban điều tra, cùng lúc ra lệnh tống giam tất cả những ai dính líu vào vụ việc, từ kẻ đi buôn lậu tới kẻ bắt buôn lậu, chỉ trừ đại tá tỉnh trưởng Lê Văn Năm. Số hàng lậu còn lại được áp tải về một kho hàng của Hội Cô nhi quả phụ tử sĩ ở Chợ Lớn. Đây là tổ chức do bà Thiệu lập và thực chất là làm bình phong cho việc buôn lậu.

    Bà Nguyễn Thị Mai Anh - phu nhân tổng thống Thiệu tại Bệnh viện Vì Dân.

    Báo chí Sài Gòn được dịp vạch trần đường dây buôn lậu do bà Thiệu cầm đầu. Thật ra, chuyện này ở Sài Gòn thời đó ai cũng biết, nhưng hàng lậu của bà Thiệu mà bị bắt thì quả là “động trời”! Thời ấy ở miền Nam không có buôn lậu qua biên giới Tây Nam, con đường nhập hàng lậu chủ yếu là từ tàu biển đậu ở ngoài khơi đem vào đất liền. Bà Mai Anh vợ Nguyễn Văn Thiệu quê ở Mỹ Tho, một con đường vận chuyển hàng lậu được bà và gia đình tổ chức thật chặt chẽ: Từ biển Gò Công, hàng lậu được đoàn “giang thuyền” của tỉnh Định Tường chở vào TP.Mỹ Tho, từ đó theo lộ 4 đưa về Chợ Lớn bằng xe “nhà binh” có quân cảnh dẫn đường.

    Bức xúc vì chuyện làm ăn của gia đình bị đám "con nít" làm đổ bể, lại bị báo chí “bới móc tùm lum”, Nguyễn Văn Thiệu đã hành xử một cách mất khôn, càng gây phẫn nộ trong dư luận. Theo luật quan thuế thời đó, ai có công bắt buôn lậu đều được thưởng trên tỉ lệ phần trăm giá trị hàng lậu bắt được. Hai viên trung sĩ quân cảnh ở thị xã Tân An, trung uý Thọ, đại tá Năm và thiếu tá quận trưởng Gò Đen đáng lẽ phải được thưởng công. Nhưng ngược lại, ngoài đại tá Năm, tất cả đều bị tống giam và sau đó bị đem ra toà xử phạt rất nặng.

    Vụ án không cần điều tra, phiên tòa không có tranh luận, không cho luật sư bào chữa. Tất cả đều bị truy tố 2 tội danh: 1. Đã để cho những chính phạm và nhân chứng dân sự trong vụ buôn lậu tẩu thoát mất dạng, gây trở ngại cho cuộc điều tra của nhà chức trách; 2. Đã để thất thoát một số hàng hoá, gây thiệt hại lớn lao cho công quỹ. Trung uý Thọ, trưởng đồn Quân Cảnh Long An, bị giam một thời gian, rồi bị đẩy ra vùng chiến sự ác liệt, sau đó được thông báo “mất tích”! Hai viên trung sĩ thuộc trạm kiểm soát Long An cũng bị giam một thời gian, bị chuyển lên Pleiku, rồi cũng bị chết một cách bí ẩn. Đại tá Lê Văn Năm, tỉnh trưởng Long An bị giáng cấp xuống đại uý và bị thuyên chuyển ra Sư Đoàn 21 đóng ở Chương Thiện. Thiếu tá quận trưởng Gò Đen cũng bị tước quân hàm, trở thành lính thường.

    Tất nhiên, Thiệu không thể không nặng tay với những “đàn em” đã làm hỏng việc, vừa để xoa dịu dư luận. Ba sĩ quan có dính líu tới chuyến buôn lậu, trong đó có đại úy Nhiều, đều lãnh án “20 năm khổ sai”, đày ra Côn Đảo. Còn đám lính xông vào cướp số hàng lậu nói trên thì khỏi phải nói, một số lãnh án, một số bị tụt lon, đày ra chiến trận. Dư luận ở Sài Gòn được một phen bàn tán xôn xao, cho rằng đây là một vụ án cực kỳ bất công. Báo chí tố cáo đích danh thủ phạm vụ buôn lậu “động trời” là do vợ chồng Nguyễn Văn Thiệu tổ chức với sự cộng tác của vợ chồng Thủ tướng Trần Thiện Khiêm. Nguyễn Văn Thiệu và Trần Thiện Khiêm lo sợ từ hậu quả của vụ buôn lậu này sẽ dẫn tới đảo chánh nên càng siết chặt quân đội. Thế nhưng, như chúng ta đều biết, chính quyền Sài Gòn với tất cả sự phản động, thối nát vốn có chỉ có thể trụ được chưa đầy một năm nữa!

  2. The Following User Says Thank You to Нοang_οanh For This Useful Post:

    american2006 (12-03-2013)

  3. #2
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    349
    Thanks
    144
    Thanked 95 Times in 72 Posts

    Default Re: Còi Hụ Long An : Chuyện chưa kể về vụ buôn lậu làm lung lay chế độ Sài Gòn

    "CÒI HỤ LONG AN": VỤ BUÔN LẬU CÔNG KHAI TÁO BẠO NHẤT LỊCH SỬ DÂN TỘC!
    • ĐẶNG VĂN NHÂM

    ĐÔI LỜI MỞ ĐẦU CỦA TÁC GIẢ: Hôm nay trên các diễn đàn,
    chợt tôi thấy thiên hạ lại đua nhau kể chuyện đời xưa ,tích cũ, tên là
    "CÒI HỤ LONG AN" đã từng xảy ra ở miền Nam cách nay đến trên 36 năm
    rồi. Thời đó báo chí miền Nam đã loan tin rồi. Nhưng không đầy đủ. Một
    phần không báo nào có phóng viên điều tra nhà nghề (Journaliste
    d’investigation).Giả thiết, nếu có phóng viên thạo việc thì cũng khó
    thẩm nhập vào đến cốt tủy của vấn đề.

    Riêng tôi, nhờ giềng mối giao du rộng rãi trong các giới chính quyền,
    từ chính quyền trung ương đến các giới tướng lãnh cao cấp nhất trong
    quân đội, nên tôi có khả năng ” gõ cửa” mọi nơi dinh thự thâm nghiêm
    kín cổng cao tường chí đến bàn giấy của ông trưởng Ấp nơi khỉ ho cò
    gáy! Cộng thêm quá trình nghiệp vụ lâu dài, từ năm 1953, hồi báo chí
    Pháp còn hoạt động ở miền Nam, nên tôi có đủ kinh nghiệm để phanh ra
    nhiều giềng mối của những vấn đề vô cùng bén nhậy và có tính cách
    tuyệt mật. Tóm lại với tư cách một ký giả nhà nghề, giàu kinh nghiệm
    thực tế với một mớ kiến thức tổng quát đầy đủ chiều sâu để có thể sống
    độc lập, với thanh danh của ngòi bút, nên tôi đã khám phá ra được khá
    nhiều chi tiết lắc léo, những ẩn tình oan ức trong cuộc buôn lậu táo
    bạo nhất trong 2 thời đệ nhất và đệ nhị CHVN.

    Do đó , khi viết bộ sách BMHTCTMN, gồm 3 quyển , dày khoảng trên 2
    ngàn trang, tôi đã đem chuyện ” CÒI HỤ LONG AN” vào trong bộ sách này.
    Sách phát hành lần đầu tiên năm 1998.Từ đó đến nay, liên tiếp hàng
    chục năm bộ sách này đều chiếm trọn vai trò ”BEST SELLER”. Đặc biệt
    nhất kla2 năm nào bộ sách này cũng đều được tại bản. Có năm tái bản 2
    lần. Ấy là không kể tên Trương Đình Nho, giám đốc nhà phát hành Đại
    Nam, đã ăn cắp tác phẩm này đem qua Đài Loan in lậu toàn bộ đến 4
    lần.Cùng một lượt với bộ sách Giặc Thầy Chùa!...
    Bởi là tác giả đầu tiên và độc nhất đã viết về vụ ”buôn lậu có còi hụ
    Long An ”, cách nay cả chục năm rồi, nên Khi thấy các vị trí thức, văn
    sĩ nổi tiếng trên các Diễn Đàn điện tử hải ngoại ngày nay, tuy không
    ai biết gì về chuyện buôn lậu, bỗng lại khui chuyện này ra trước mũi
    quần chúng với nhiều định kiến chủ quan sai lạc trầm trọng. Chẳng
    những vậy, qúi vị trí thức, văn sĩ ấy lại còn nóng nảy đến độ nặng lời
    chê trách, chửi bới ra vẻ dạy khôn lẫn nhau, khiến không khí nghiêm
    tranh của một cuộc tranh luận lập tức biến ngay thành cuộc chửi nhau
    vì một vần đề. Tôi là người ngoài cuộc, lại hoàn toàn không có ý muốn
    dây vào chuyện thiên hạ sự làm gì. Nhưng ngặt nỗi chuyện khôi hài của
    Ấn Độ kể ” thằng mù sờ voi” đã khiến chúng ta chẳng nhịn được cười, mà
    bây giờ chúng ta lại phải chứng kiến tận mắt, nghe tận tai mấy ông bà
    văn nhân, trí thức mù lòa trên các diễn đàn đang hung hăng chửi bới
    nhau , vùi dập danh dự và sĩ diện của nhau về một vấn đề mà chẳng hề
    một ai đã từng thấy biết nó bao giờ hết cả. Theo tôi chuyện này còn
    tiếu lâm hơn chuyện thằng mù sờ voi rất nhiều. Nó đã vượt đến cường độ
    của một thứ bệnh tâm thần vô cùng nguy hiểm và rất dễ lây (maladie
    transmissible) sang người khác. Bây giờ, chúng ta cần phải cấp kỳ điều
    trị.

    Đó là mục tiêu chính của tôi khi loan tải lại vụ án ( trích từ bộ
    BMHTCTMN, quyển 3).

    1.- Nhân đây, riêng tôi xin có đôi lời nhắn nhủ đến chú em Nhữ Văn Úy,
    nguyên dân biểu hạ viện, vốn là một giáo viên và cũng là một nhà thơ
    trào phúng, từng giữ mục” THƠ CAY” có lương tháng hẳn hoi, trong nhật
    báo của tôi :
    - Em Nhữ Văn Úy à, anh đã đọc qua bài em viết phản bác bà BS Thanh về
    vụ ”CÒI HỤ LONG AN”. Mấy lúc sau này, anh thường thấy em lên tiếng
    trên các diễn đàn, nên tin chắc em còn khỏe mạnh và minh mẫn. Như vậy,
    thì em không thể nào quên tên anh được. Phải không em?
    Ngày xưa, hồi em còn làm hội đồng xã ở Quán Tre, hằng ngày phóng xe
    Mobylette đến tòa soạn báo của anh để nộp bài, rồi em lên làm hội đồng
    tỉnh Gia Định, và cuối cùng làm dân biểu Hạ Viện, hay rút súng lục bắn
    phèng phèng...Trong thời gian ấy anh không có thì giờ nào và cũng
    chẳng có việc gì để gặp em. Nhưng nay, thời cuộc đã đổi thay, nhờ vậy
    mà” lạy trời cho nổi gió lên , cho manh chiếu rách lên trên quần
    hồng!” anh vẫn không có ý muốn làm phiền em chút nào, dù tục ngữ đã có
    câu rất quí trong tình người:” Tha phương ngộ cố tri” !
    Anh cũng thừa biết em đã cư ngụ ở Colmar, gần thị trấn Strastbourg,
    một vùng Nam Pháp. Hằng năm, lái xe xuống Paris chơi với bạn bè, anh
    thường đi qua Colmar. Mỗi lần đi ngang qua đó, anh không khỏi chợt nhớ
    đến em với nhiều ký ức vui vui, ngộ nghĩnh. Nhưng không bao giờ anh có
    ý định gặp lại em.
    Vậy, bây giờ tại sao anh lại phải viết cho em làm gì?
    Chỉ lưu ý em rằng, nơi chân trời lưu vong này, bây giờ anh vẫn còn
    sống, khỏe mạnh và hoàn toàn minh mẫn. Bộ nhớ trong máy điện toán của
    anh vẫn còn hoạt động chính xác lắm...và cầu mong cho mỹ cảm của anh
    đối với em xưa kia sẽ tồn tại mãi!...

    2.- Ngoài ra, còn ông Mai Văn An nào đó nữa. Ông kể đã từng ở tù cải
    tạo với ĐT Huỳnh Tiếu, sĩ quan phòng nhì của QĐ II, nên đã tin rằng
    tướng Ngô Dzu là một tướng lãnh thanh liêm, gương mẫu, khiến các sĩ
    quan cố vấn Mỹ đều phải kính nể v.v...
    - Thưa ông Mai Văn An, chúng ta là những người anh em cùng số phận lưu
    vong, chỉ ” văn kỳ phong bất kiến kỳ hình”...vì thế nên chúng ta ” dĩ
    ngãi vô thù”. Phải thế không , thưa ông ?
    Nếu ông đồng ý với tôi điều này, chắc hẳn ông sẽ thông cảm sâu xa với
    tôi, và không hề hờn giận tôi, nếu tôi trưng dẫn bằng chứng cho mọi
    người thấy bộ mặt thật dơ bẩn của tướng Ngô Dzu và cả gia đình ông ấy,
    trong đó có cả ông Ngô Khuông là cha của Ngô Dzu nữa ông ạ!
    Nhận được tin này, nếu ông không muốn tôi phơi bày ra công luận tôi ác
    dơ bẩn của Ngô Dzu, xin ông nhắn tin sớm cho tôi biết...OK?! Kính chào
    ông!
    ĐVN

    [/COLOR]
    KHAI BÚT ĐẦU XUÂN[/b]
    Mặc dù thời tiết vùng Bắc Âu băng giá, vào khoảng các tháng cuối năm,
    chẳng giống thời tiết ở quê hương ta chút nào. Nhưng không hiểu tại
    sao, mỗi năm cứ đến độ xuân sắp về là lòng tôi lại se thắt một nỗi ưu
    tư không tên. Đã nhiều năm rồi, tôi cố gắng quên đi những kỷ niệm đau
    thương ấy, nhưng dường như oan hồn của các chiến sĩ VNCH, nhất là
    những anh em thuộc binh chủng Quân Cảnh và Địa Phương Quân thuộc tiểu
    khu Long An, Chợ Gạo... đã bị trù diệt âm thầm trong ngục tù Côn Đảo,
    hay đã bị bắn một phát đằng sau lưng, trong lúc đang thi hành nhiệm
    vụ, để diệt khẩu nhân chứng, đã hiện về lẩn khuất bên tôi như nhắc
    nhở, như kêu gào, yêu cầu tôi phải giúp họ đòi món nợ máu của bọn quân
    phiệt tham nhũng cầm quyền ở miền Nam. Hoặc ít ra, tôi phải giúp họ,
    soi sáng nỗi oan khiên của họ, mà bây giờ dưới suối vàng linh hồn của
    họ vẫn chưa được mỉm miệng cười!

    Tất cả đều là những sĩ quan cấp thấp, cùng với hạ sĩ quan và binh sĩ,
    có liên quan xa gần đến vụ buôn lậu khổng lồ ở miền Nam, dưới thời đệ
    nhị Cộng Hoà, bỗng nhiên đã trở thành ”những con vật tế thần” cho vợ
    chồng Nguyễn Văn Thiệu, Đặng Văn Quang, cố vấn đặc trách an ninh và
    tình báo của tổng thống, tướng Phạm Quốc Thuần, (còn gọi là Phạm Quốc
    Tiền) lúc bấy giờ đang giữ chức vụ tư lệnh quân đoàn 3, kiêm quân khu
    3, cùng với sự tham dự của tướng Nguyễn Văn Minh, còn có biệt danh
    Minh Đờn, đàn em thân tín của vua tham nhũng "ông Địa" Đặng Văn
    Quang... được tiếp tục yên hưởng giàu sang phú quý cho đến ngày mất
    nước!

    Đây là sự thực gần như trăm phần trăm. Những gì tôi kể ra, đều do ký
    ức, loại "sống để dạ chết mang đi" của một chứng nhân thời cuộc. Những
    nhân chứng trực tiếp trong cuộc đều đã lần lượt bị thủ tiêu, may ra
    còn sót vài người đang kẹt ở quê nhà, hoặc đang sống vất vả tản mát
    khắp nơi đất khách quê người. Bởi thế, những điều tôi kể ra đây, để
    bạn đọc tường lãm, sau hơn 20 năm với biết bao thăng trầm biến đổi,
    chỉ có phần ít hơn sự thực, chứ không thể nào " bịa đặt thêm" được.
    Trí nhớ của tôi đã theo thời gian cũng phai nhạt rất nhiều. Tôi hy
    vọng những bạn nào trong cuộc, còn sống sót ở hải ngoại, đọc chương
    hồi ký này, nếu thấy có điều chi khiếm khuyết, xin cứ gửi thơ về địa
    chỉ nhà xuất bản, để bổ túc thêm, tôi hết lòng cảm tạ.
    Tôi tin chắc, bạn đọc bốn phương, đã từng sống ở VN trước năm 1975 còn
    nhớ, mỗi năm cứ đến khoảng gần Tết và lễ Giáng Sinh là hàng xa xí
    phẩm, ngoại hoá, sản xuất từ Pháp, Anh, Mỹ, Đài Loan, Nhật Bản, Hồng
    Kông v.v... đều tràn ngập khắp các khu chợ, đặc biệt nhất là khu chung
    quanh chợ Bến Thành, đường Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Chợ Cũ, chợ Hàm Nghi,
    Chợ Lớn Mới v.v... Mặc dù chánh phủ Thiệu-Kỳ- Khiêm đã nêu lý do tình
    trạng chiến tranh, và chánh sách cần kiệm, "thắt lưng buộc bụng", để
    ra lịnh cấm nhập cảng đồ xa xí phẩm của ngoại quốc. Nhưng thực tế,
    trên thị trường tiêu thụ, các mặt hàng xa xí phẩm như: rượu Cognac,
    Whisky, Champagne, thuốc láï 555, Marlboro, Craven "A", bánh kẹo
    thượng hảo hạng của Anh Quốc, Hoà Lan, và Đan Mạch... vẫn tràn ngập
    khắp nơi và buôn bán công khai, chẳng bị ai hỏi han gì!
    Theo sự hiểu biết của tôi với kinh nghiệm trên mấy chục năm làm báo ở
    quê nhà, hầu hết bọn con buôn đầu cơ, nhập cảng hàng lậu thuế... đều
    là người Tàu. Họ có sẵn đường giây cung cấp dịch vụ từ Hồng Kông, Thái
    Lan, và cả Anh, Pháp nữa. Giới thương gia Ba Tàu này đã cấu kết, hay
    nói cách khác, đã "ăn chia" kín đáo với giới cầm quyền cao cấp tham
    nhũng VN, để lũng đoạn nền kinh tế VN, thao túng luật lệ quốc gia, để
    làm giàu phi pháp.
    Vụ Nguyễn Cao Kỳ đã lập pháp trường cát, xử bắn Tạ Vinh, chẳng qua chỉ
    là một màn tuồng dàn cảnh, để bịp quần chúng, chớ thực sự còn hằng
    triệu Tạ Vinh khác vẫn sống phây phây và còn ngồi chồm hổm cả lên luật
    pháp quốc gia nữa. Thí dụ như trường hợp bà Lý, chị gái của cậu Râu
    Kẽm, buôn lậu cả thuốc phiện mà vẫn chẳng sao!
    Bọn gian thương Ba Tàu cấu kết với bọn cầm quyền tham nhũng VN làm ăn
    bằng 2 cách thông thường nhất, như sau:
    - Cách thứ nhất, ăn chia với bộ Kinh Tế, hoặc với vợ chồng Trần Thiện
    Khiêm, để được che chở, cho luồn lách qua các kẽ hở luật pháp, như
    trường hợp ăn chia giữa tướng Đồng Văn Khuyên, vợ Trần Thiện Khiêm với
    Trần Đình Trường, chủ hãng tàu Vishipco Line, và với La Thành Nghệ,
    chủ nhà bào chế thuốc tây La Thành... Cách này kín đáo hơn, vì không
    phải động dụng đến nhiều người.
    - Cách thứ nhì, bọn tham nhũng dùng ngay quyền lực chánh trị và quân
    sự trong tay để ăn chia với bọn gian thương. Cách này không áp dụng
    thường xuyên được, mà chỉ dùng trong những cơ hội đặc biệt, mỗi năm
    mới có một lần như vụ: "Còi Hụ Long An" chẳng hạn.
    Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ vụ buôn lậu "Còi Hụ Long An" này đã xảy ra
    vào khoảng tháng 11 hay 12 gì đó, chắc chắn vào dịp trước Tết Tây và
    Tết ta, là thời kỳ mua bán các mặt hàng xa xí phẩm rất thịnh hành trên
    toàn quốc. Chuyện lại xảy ra vào khoảng năm 1973, lúc bấy giờ các đơn
    vị quân đội Mỹ đóng rải rác khắp nơi trên lãnh tổ VN đã rút về nước
    khá nhiều rồi. Vì thế nên việc chuyển quân và bốc dỡ hàng lậu không
    còn sợ bị quân Mỹ dòm ngó đến.
    Chuyện buôn lậu "Còi Hụ Long An", chẳng phải là vụ buôn lậu độc nhất.
    Thực ra dưới thời tướng Thiệu làm tổng thống, chuyện buôn lậu đã xảy
    ra lan tràn khắp nước, khắp 4 vùng chiến thuật. Những nhân vật tai to
    mặt lớn, hầu hết đều là những tướng tá, tay chân bộ hạ của tổng thống
    Thiệu, thủ tướng Khiêm, đều can dự.
    Những người mà tôi kể tên ra đây, chắc chắn tôi không sợ lầm chút nào
    là: tướng Đặng Văn Quang, tướng Ngô Dzu, tướng Nguyễn Văn Toàn v.v...
    Tướng Đặng Văn Quang, biệt danh "ÔNG ĐỊA", ngoài chức vụ trung tướng
    của quân đội VNCH, còn được Nguyễn Văn Thiệu đem về dinh Độc Lập phong
    cho chức cố vấn an ninh, nhưng thực ra chỉ để làm áp phe và buôn lậu.
    Con đường buôn lậu của vợ chồng Đặng Văn Quang là Vũng Tàu- Sài Gòn,
    chỉ sợ có đụng chạm tới quyền lợi của chị Tư Quần Lãnh Đen thôi, chứ
    không đụng tới đường giây làm ăn của đệ nhất phu nhân Kim Anh và vợ
    chồng người chị gái và em gái của Kim Anh ở Mỹ Tho. Tôi còn nhớ, hồi ở
    VN, mỗi chiều thứ bảy, Đặng Văn Quang thường xách chiếc cặp da to tổ
    nái, mặc áo chim cò, ra Vũng Tàu, ngồi trong một nhà hàng sang trọng ở
    Bãi trước với lý do nghỉ mát. Nhưng thực sự là Ông Địa đi thâu hụi
    buôn lậu của đàn em đấy! Ngoài ra, Đặng Văn Quang còn can tội phản
    quốc đối với dân tộc VN và quân đội VNCH, có bằng chứng cụ thể hẳn
    hoi, là làm gián điệp cho ngoại bang, dù là cho Mỹ hay đồng minh nào
    cũng vậy! Có thể Đặng Văn Quang còn dám bán cả tin tức chiến lược
    trong những ngày cuối cùng của miền Nam cho Cộng Sản nữa. Xin bạn đọc
    đoạn văn trích dẫn sau đây, do Frank Snepp, một nhân viên CIA ở Sài
    Gòn đã tường thuật sự tiết lộ những bí mật quân sự, ngay từ giới thân
    cận nhất của Thiệu trong dinh độc lập:
    - "Một nhân viên tình báo cũ họ (Của CSBV) nằm ngay trong giới lân
    cận, gần nhất của Thiệu gửi cho họ (CSBV) một báo cáo tuyệt mật về
    nhận định của chế độ Saigon. Đó là biên bản một phiên họp quan trọng
    diễn ra trong 2 ngày 9 và 10 tháng 12 ở Saigon nhằm tìm hiểu ý đồ của
    Hànội. Sau hội nghị,Thiệu và các sĩ quan của ông ta thống nhất nhận
    định rằng, trong những tháng sắp tới, quân CS sẽ mở cuộc tấn công quan
    trọng hơn vào năm 1974, nhưng chưa lớn bằng vào năm 1968. Nhân viên
    tình báo ấy (Đặng Văn Quang?) cũng báo tin là Thiệu đã đi đến kết luận
    rằng quân đội CSBV không thể đánh chiếm những thành phố quan trong
    được, họ (CSBV) nhắm hướng chính là quân khu 3, chủ yếu là Tây Ninh,
    và họ chỉ tiếp tục tấn công cho đến tháng 6, hết mùa khô. Sau đó họ
    ngừng để lấy lại sức và và củng cố. Vẫn theo nhân viên tình báo này,
    Thiệu cũng căn cứ vào sự phân tách của bản thân, quyết định không gửi
    quân tiếp viện cho quân đoàn 2 ở Tây Nguyên mà trái lại tập trung lực
    lượng dự trử ở phía Nam..."

    Bản văn của nhân viên tình báo Mỹ này còn dài, tôi sẽ trích lục thêm
    vào dịp khác. Tóm lại, chuyện này cho ta thấy quân đội miền Nam đã bị
    thua nhanh chóng và nhục nhã chỉ vì CSBV đã có sẵn tình báo quân sự
    nằm kế bên tổng thống Thiệu mỗi ngày, và chỉ dẫn từng bước tiến quân
    cho CSBV.
    Một bằng chứng khác, không thể chối cãi được, cho biết mặt khác chính
    Đặng Văn Quang (và cả Nguyễn Khắc Bình) còn bán cả những tin tức hoạt
    động quân sự cho CIA nữa. Ngày cuối cùng ở Sài Gòn, Đặng Văn Quang đã
    được CIA cứu vớt, và đối xử như thế nào. Xin bạn hãy đọc đoạn sau đây
    thử xem có nhục nhã ê chề hay không?
    - "Đó là nguyên cố vấn an ninh của Thiệu, tướng Đặng Văn Quang vừa
    đến, và len tới sát hàng rào toà đại sứ Mỹ. Hắn mặc một cái áo mưa
    dài, đeo kính đen, xách 2 cái cặp rất nặng. Polgar, viên trùm CIA Mỹ,
    gốc người Hung Gia Lợi, ở Sài Gòn, đã can thiệp với người lính gác cho
    "ông Địa " vào.

    Những giờ sau Quang đi đi lại lại trong phòng làm việc của Polgar trên
    lầu 6. Hắn mặc bộ quần áo màu xanh nước biển, đeo nhiều nhẫn kim
    cương. Quang gọi dây nói khá lâu, vì trong lúc sợ hãi, và vội vàng vào
    sứ quán, hắn đã bỏ quên con cháu đang đứng ở bên ngoài. Quang cố cầu
    cứu mấy người khác. Phần đông chúng tôi đều ghét Quang. Thấy ông ta
    ngồi trong phòng chúng tôi ra ngay. CIA đã trả hắn nhiều tiền, CIA
    cũng đưa hắn lên ngồi gần Thiệu... Buổi chiều khi trực thăng chở Quang
    đi, không có con hắn, ai cũng nói: "Đáng kiếp!"...

    Trong số cũng còn có cả thân nhân của đệ nhất phu nhân Nguyễn Thị Kim
    Anh, gồm người em gái, tên Hảo, tục gọi Hảo Heo, vì thân xác phì nộn,
    đen điu với người chồng là Nguyễn Xuân Nguyên, một tay áp phe có hạng
    ở Mỹ Tho.
    Trước tệ nạn tham nhũng và buôn lậu trầm trọng đó, tôi không hiểu vì
    lý do gì mà trong thời gian ấy tổng thống Thiệu đã ban hành một sắc
    lịnh, quy định tội lệ cho các chức chưởng cầm quyền địa phương. Số sắc
    lịnh và ngày ban hành sắc lịnh ấy dĩ nhiên tôi không thể nào nhớ được,
    nhưng tôi vẫn còn nhớ nội dung sắc lịnh ấy như sau: "Kể từ nay những
    vụ buôn lậu xảy ra trên lãnh thổ thuộc địa phương nào thì vị chỉ huy
    tối cao của địa phương ấy phải chịu trách nhiệm..."

    Nhưng trớ trêu thay, sắc lịnh ấy vừa ban hành chưa ráo mực, vụ buôn
    lậu "Còi Hụ Long An" đã xảy ra. Lúc bấy giờ, tôi cứ tưởng tượng một
    cách ngây thơ, chiếu theo sắc lịnh ấy, thế nào trung tướng Phạm Quốc
    Thuần, tư lệnh Quân Đoàn 3 kiêm quân khu 3 cũng bị lãnh đủ.
    Tướng Thuần xuất thân cán bộ thanh niên thể dục thể thao thời Tây,
    cùng lứa với cò Sắc, cựu giám đốc nha Cảnh Sát Đô Thành, cò Lê Tú
    Trúc, nguyên trưởng ty cảnh sát quận 3, nguyên giám đốc Cảnh Sát vùng
    1, và là giám đốc Cảnh Sát vùng 4 trong những ngày gần mất nước. Cò Lê
    Tú Trúc còn là một cầu thủ trong đoàn túc cầu của cảnh sát và là anh
    ruột của ca sĩ Mạnh Phát (chồng của nữ ca sĩ Minh Diệu). Tướng Thuần
    còn có biệt danh là "Phạm Quốc Tiền". Chỉ có TIỀN là số dách. Bởi thế
    mặc dù 2 vợ chồng Phạm Quốc Thuần không có hào con (theo ngôn ngữ của
    giới rờ mu rùa, tức là không có con cái!), nhưng lại đắc hào của, tiền
    bạc, dinh cơ, tài sản, giàu có không ai bằng!

    Kế đến là thiếu tướng Nguyễn văn Minh, còn gọi là Minh Đờn, tư lệnh
    Biệt Khu Thủ Đô, và đương kim tỉnh trưởng Mỹ Tho là đại tá Nguyễn Văn
    Bông..., chiếu theo sắc lệnh mới ban hành kể trên, thế nào cũng bị mất
    chức. Nhưng, không ngờ tất cả dự đoán của tôi đều sai bét. Các nhân
    vật cao cấp, trách nhiệm thượng tầng ấy, dù đã được báo cáo từ đầu, và
    đã tỏ ra am tường nội vụ buôn lậu từ khởi thuỷ vẫn phây phây tại chức,
    trong khi bọn đàn em, sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ dưới quyền kẻ bị
    thủ tiêu, người bị lãnh án tù cấm cố, biệt giam cho đến chết ngoài Côn
    Đảo.
    Đến đây, tôi xin mở ngoặc, nói thêm đôi chút về lai lịch và sự cấu kết
    thân tình lâu dài giữa Minh Đờn với "ông Địa" Đặng Văn Quang, vua tham
    nhũng và buôn lậu của chế độ Thiệu.
    Đặng Văn Quang và Minh Đờn đã có cơ duyên gặp nhau và cấu kết với nhau
    từ hồi Đặng Văn Quang còn giữ chức vụ tư lệnh Sư Đoàn 21 bộ binh. Lúc
    đó Minh Đờn mới mang lon trung tá. Sau nhờ sự bao che của Quang, Minh
    Đờn đã lần hồi bò lên đến chức chuẩn tướng, khi mới 32 tuổi.

  4. #3
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    349
    Thanks
    144
    Thanked 95 Times in 72 Posts

    Default Re: Còi Hụ Long An : Chuyện chưa kể về vụ buôn lậu làm lung lay chế độ Sài Gòn

    Những Gốc Sâu Và Rễ Ngầm.

    Khi muốn điều tra đến tận cùng gốc rễ của vụ buôn lậu có sự tham gia
    của quân đội như thế này, thiết tưởng nhà báo tay mơ, vô danh tiểu
    tốt, nhất là không có một tầm ảnh hưởng lớn rộng trong các giới chánh
    quyền chóp bu thời đó, tất không thể nào thẩm nhập vào được bề trong
    và bề trái của tổ chức. Nhờ kinh nghiệm bắt cọp lâu năm, nên tôi biết
    được rằng với một tổ chức phi pháp lớn lao, đồ sộ, có khả năng mua
    chuộc và phối hợp được nhiều đơn vi quân đội như vậy, tất ban tổ chức
    phải thuộc loại tiền rừng bạc bể, quen lớn rất rộng trong giới quyền
    lực cao cấp và đã được sự yểm trợ yểm trợ có ăn chịu ngầm.

    Đọc các ngài trí thức múa bút khoe tài trí bao la trên các điễn đàn
    công luận, tôi thấy có vài kẻ đã dám lớn tiếng, át giọng thiên hạ, suy
    luận vu vơ, phỏng đoán mù mờ như bọn thầy bói mù ngu dốt cho rằng: Vụ
    còi hụ Long An chẳng qua chỉ là một việc làm phi pháp của bọn tép riu.
    Chớ các giới quan to súng ngắn, lương cao bổng hậu, cộng thêm sĩ diện
    quốc gia, ”quan trên trông xuống, bàn dân trông vào” ... thì ai mà
    thèm ăn bản như thế! Đúng là lối suy luận của bọn đại ngu, cả đời
    không biết mình ăn cơm hay đang ăn cứt gà sáp!

    Theo tôi, sở dĩ chúng ta đã mất miền Nam vào tay bọn CSBV năm 1975,
    chỉ vì bọn đại ngu to mồm, già họng mà lại hay nhảy choi choi múa may
    hỗn loạn này. Bây giờ là lúc chúng ta hãy lên tiếng xin bọn đó làm ơn
    đậy cái nắp cầu tiêu của chúng nó lại, cho các diễn đàn bớt vương
    mùi ....

    Vì đã nhận ra gốc rễ ngầm của vụ buôn lậu ”CÒI HỤ LONG AN” này có tầm
    vóc sâu rộng như thế, nên tôi đã không vội đi ngay vào nội vụ, mà cần
    phải dẫn bạn đọc đi quanh một vòng tham quan cảnh sinh hoạt tham nhũng
    ở miền Nam, vào năm 1973, khi quân đội Mỹ đã rút hết quân theo hòa ước
    Paris .... Hầu hết đều là các ông bà quan lớn trong quân đội, mà để
    khỏi bị vu tội ”vơ đũa cả nắm”, tôi xin kể đích danh từng người kèm
    theo bằng chứng hay sự việc v.v....

    Dưới thời Ngô Đình Diệm, Minh Đờn đã nhờ sự nâng đỡ, và tiến cử của
    phó tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ, nên đã có thời được giữ chức tỉnh
    trưởng Long Xuyên. Năm đó Minh Đờn mới 27 tuổi. Minh Đờn có dáng dấp
    thanh nhã, nói năng nhỏ nhẹ, vì vốn có một cái bướu lớn ở cổ, nên
    không thể nổi giận và thường xuyên gầm gừ quát tháo, la lối om sòm như
    nhiều viên tướng khác. Minh Đờn là 1 viên tướng có học thức chút đỉnh,
    nói khá trôi chảy tiếng Anh, nên được lòng các cố vấn Mỹ.

    Về mặt giao tế, Minh Đờn tỏ ra rất khôn khéo. Cửa nào chui vào cũng
    lọt, và không làm mất lòng cấp trên bao giờ. Tuy biết Thiệu và Kỳ
    không ưa nhau, nhưng Minh Đờn vẫn lân la làm quen với nha sĩ Cát, bạn
    chọi gà và cũng thuộc bầy quân sư quạt mo của Kỳ, để nhờ nha sĩ Cát
    đánh tiếng chọi gà với Kỳ hầu có dịp làm quen và kết thân.

    Năm 1973, Minh Đờn được Quang Mập, hay Ông Địa, tâu với Thiệu cho về
    trấn thủ Biệt Khu Thủ Đô, một là để buôn lậu, hai là để ngăn ngừa đảo
    chánh, ba là mở đường cho Minh Đờn tiến dần vào quỹ đạo quyền lực
    trung ương.

    Diễn Tiến Vụ Buôn Lậu.
    Chuyện này xảy ra ở Việt Nam cách nay đã hơn một phần tư thế kỷ rồi.
    Nhiều bạn đọc sinh sau đẻ muộn ở hải ngoại sẽ không khỏi thắc mắc:
    Tại sao vụ buôn lậu này lại có cái tên dị hợm quá vậy? Chuyện xưa quá
    rồi bây giờ còn nhắc lại làm gì? Hiện nay có thiếu gì chuyện thời sự
    nóng hổi đáng nói hơn.

    Vâng, chuyện đã xưa thật. Nhưng nó vẫn mang tính chất lịch sử trọng
    đại, một bằng chứng cụ thể nhất và hùng hồn nhất, để trả lời cho sự
    mất miền Nam vào tay CSBV cách quá dễ dàng vào Tháng 4, Năm 1975. Dưới
    thời trị vì của Nguyễn Văn Thiệu, Trần Thiện Khiêm và Cao Văn Viên
    cùng tay chân bộ hạ tham nhũng, chuyện buôn lậu đã trở thành quốc
    sách.

    Bọn họ chia cho nhau giữ độc quyền những vùng lãnh thổ buôn lậu, những
    đường giây buôn lậu và cả những mặt hàng buôn lậu. Thí dụ: Đường giây
    buôn lậu Sài Gòn-Chợ Gạo (Mỹ Tho) thuộc lãnh thổ làm ăn của đệ nhất
    phu nhân Nguyễn Thị Kim Anh và vợ chồng người em gái ở Mỹ Tho. Đường
    giây buôn lậu Vũng Tàu-Sài Gòn thuộc thẩm quyền của vợ nhỏ Nguyễn Văn
    Thiệu, còn có tục danh là bà CYRNOS, làm chủ khách sạn ở Vũng Tàu,
    cùng với vợ chồng Đặng Văn Quang. Đường giây áp phe của vợ chồng Trần
    Thiện Khiêm là các loại giấy phép xuất nhập cảng và hối đoái, chuyển
    ngân, cùng với người anh trai của bà Khiêm, tên là Anh Hai RI, chuyên
    môn ra Vũng Tàu, Phú Quốc, Hàm Ninh ... để khai thác lâm sản, nhất là
    đốn các loại gỗ quý đặc biệt hiếm hoi, mà chỉ VN mới có là loại gỗ Cẩm
    Thị.

    Còn đường giây làm ăn của chị Tư Quần Lãnh Đen, vợ của đại tướng tổng
    tham mưu trưởng Cao Văn Viên là các dịch vụ đấu thầu của cục Mãi Dịch
    và cục Quân Tiếp Vụ. Những kẻ nào khờ dại, ghé mắt hay mó tay vào các
    chuyện ấy, tức là đã tự ký cho mình bản án tử hình rồi vậy.

    Bởi thế báo chí trong thời gian đó chỉ có thể la hoảng lên thôi, chứ
    không ai dám đào sâu tận gốc rễ, để truy tầm ra đích danh thủ phạm.
    Những người biết chuyện, muốn yên thân, đành phải câm nín. Trong thời
    gian 10 năm đầu ở hải ngoại, giới người Việt tị nạn ở khắp nơi hãy còn
    giao động mạnh, các vụ ám sát, thủ tiêu lẫn nhau thường xảy ra như cơm
    bữa. Nhiều vụ ám sát ký giả, nhà báo, cho đến nay vẫn còn chìm trong
    bí mật. Bởi thế, tôi nhận thấy không khí chưa thuận tiện, để phanh
    phui tội ác của tập đoàn lãnh đạo phản dân hại nước của miền Nam. Bây
    giờ, tôi cảm thấy sự đe doạ ấy vẫn còn nặng trĩu trước mặt tôi, nhưng
    tôi cho rằng: Sự câm nín của tôi đến cỡ này đã quá đủ rồi. Nếu mai
    đây tôi có mệnh hệ nào, thì cũng chẳng non yểu gì!

    Còn cái tên dị hợm "Còi Hụ Long An" là bởi vụ buôn lậu táo bạo từ cổ
    chí kim chưa từng xảy ra này, đã gồm cả đoàn công voa, hàng chục chiếc
    quân xa thuộc nha quân vận vùng 3, và có xe quân cảnh dẫn đầu đàng
    hoàng. Đoàn quân xa phủ bạt kín mít như bưng, di chuyển tới đâu, xe
    quân cảnh mở đường hú còi inh ỏi, báo cho các trạm kiểm soát dọc đường
    biết đây: Là đoàn xe có quyền ưu tiên, không được chận xét. Nếu là
    đoàn xe vận chuyển võ khí, đạn dược, nhiên liệu, quan trọng hơn, còn
    có cả phi cơ L 19, còn gọi là "máy bay bà già" bay rề rề trên không,
    để thám thính và phòng ngừa địch quân phục kích.

    Nhưng đoàn quân xa di chuyển có quyền ưu tiên như thế, không ngờ bất
    thình lình lại bị chận đứng ở một trạm kiểm soát thuộc tỉnh Long An.
    Khi ấy mới đổ bể ra là đoàn xe buôn lậu, toàn những mặt hàng xa xí
    phẩm, đắt tiền, đặc biệt dành để bán vào dịp Giáng Sinh và Tết, như:
    Các loại rượu quý, Cognac, Martel, Whisky, Champagne, các loại thuốc
    lá thơm hiệu con mèo Craven "A", 555, Marlboro, quần áo, hàng vải, tơ
    lụa, giày vớ của Pháp, Ý, nồi nấu cơm National, các loại đồ chơi điện
    tử của Nhật, đồng hồ hiệu Omega, Longine, Rolex, Seiko, Certina, đá
    lửa, bật quẹt máy đủ loại tối tân, bút máy Parker, Mont Blanc, Cross,
    các loại bánh kẹo trứ danh của Anh, Hoà Lan và Đan Mạch v.v....

    Đây là một đường giây buôn lậu rất lớn, tổ chức rất quy mô, vĩ đại, có
    tầm vóc quốc tế, với sự tham dự của nhiều đơn vị thuộc các binh chủng
    khác nhau. Trước hết, những “container” hàng xuất xứ từ đâu tôi không
    rõ. Tôi chỉ biết, khi chiếc tàu Panama chở hàng lậu vào tới hải phận
    Việt Nam thì trời còn tối, nhưng đã có sẵn một đơn vị Hải Quân VN đóng
    ở Mỹ Tho, đảm nhiệm trách vụ chuyển hàng lên đất liền. Tất cả các
    “container” chứa hàng lậu thuế đều được hải quân bốc rỡ, và đổ tại một
    địa điểm thuộc khu Chợ Gạo. Công tác bốc và đổ hàng hoàn tất vào
    khoảng một, hai giờ trưa hôm sau.
    Bọn cầm đầu tổ chức buôn lậu phải tính kỹ giờ giấc đổ hàng, lên hàng
    và vận chuyển hàng thật chu đáo. Nhưng đặc biệt quan trọng hơn hết
    là: Giai đoạn chuyển hàng từ Chợ Gạo vào Chợ Lớn. Đoàn công voa của
    quân đội chở hàng lậu chỉ được vào tới Phú Lâm khi trời đã tối. Như
    thế sẽ tránh được những cặp mắt cú vọ của báo chí và sự tò mò của quần
    chúng. Vì đã hơn 36 năm qua rồi, nên ngày nay tôi không còn nhớ rõ
    được tên giang đoàn nào trách nhiệm vùng Mỹ Tho vào thời kỳ 1973.
    Nếu bạn đọc nào, nhất là thuộc Hải Quân, nhớ được tên giang đoàn ấy và
    tên vị chỉ huy, xin vui lòng nhắc lại dùm cho tôi chút xíu. Tại địa
    điểm đổ hàng lậu khổng lồ ở Chợ Gạo, người ta thấy đã có hàng chục
    chiếc quân xa, loại GMC, thuộc Quân Vận Vũng Tàu, đặt dưới quyền chỉ
    huy của đại uý Quới túc trực sẵn. Những xe ấy đều mang bảng số Quân
    Vận vùng 3, dưới quyền chỉ huy của đại tá Trần Quốc Khang, có nhà
    trong cư xá sĩ quan Chí Hoà, còn văn phòng bộ chỉ huy đặt trong căn cứ
    Long Bình, vì lúc ấy quân Mỹ đã dọn đi hết rồi. Tôi đã quen biết đại
    tá Khang khá lâu, từ hồi anh còn mang lon trung uý, và đã có lần gian
    dâm với vợ của một người bạn thân của anh ta, tên là Đậu Phi Lục, gốc
    người Quảng Bình hay Quảng Trị gì đó, giọng anh Đậu Phi Lục nói hơi
    nặng và khó nghe. Nhưng Đậu Phi Lục, dáng người thanh nhã, vẻ thư
    sinh, tóc thường hớt cao, và tánh tình vui vẻ, dễ thương. Về sau, có
    một thời Đậu Phi Lục cộng tác với nhật báo Chính Luận ở Sài Gòn. Tôi
    với Đậu Phi Lục không thân lắm, nhưng tôi rất khoái anh chàng, và
    thích nghe anh kể chuyện với cái giọng trọ trẹ của anh. Dường như anh
    chàng cũng mến tôi, nên gặp đâu cũng tay bắt mặt mừng. Tội nghiệp,
    nghe đâu, năm 1975, anh đã bị kẹt lại Sài Gòn, và bây giờ anh đã ra
    người thiên cổ.

    Còn Trần Quốc Khang, chúng tôi thường gọi là "Khang Mặt Mụn", vì mặt
    Khang đầy trứng cá. Thời gian tôi thường gặp Khang nhiều nhất là lúc
    anh về Nha Thương Cảng làm việc chung với thiếu tá Phó Quốc Chụ, lúc
    bấy giờ đang giữ chức Giám Đốc Thương Cảng cùng với thiếu tá Tín. Cả
    ba anh chàng thiếu tá ở Thương Cảng: Thiếu tá Chụ (còn gọi là Chụ Mặt
    Nám, bạn thân của Nguyễn Cao Kỳ), thiếu tá Tín, thiếu tá Trần Quốc
    Khang (sau lên đại tá) đều là bạn thân của tôi, nên dù hằng ngày bận
    rộn trông nom tờ báo, tôi vẫn thường bỏ toà soạn chạy ra văn phòng nha
    Thương Cảng ăn nhậu đấu hót tưng bừng.

    Sau tết Mậu Thân, Phó Quốc Chụ bị tử nạn, vì trực thăng Mỹ bắn lầm
    trong Chợ Lớn, cùng lượt với các sĩ quan khác, trong số có cả thiếu tá
    Nguyễn Bảo Thuỳ, em của trung tướng Nguyễn Bảo Trị có vợ là cô Tâm,
    còn gọi là Tâm Đen, con gái ông giáo Học, em của giáo sư Thịnh, dạy
    Vạn Vật, một bạn đồng nghiệp của tôi .... Cả ba anh em tướng Bảo Trị,
    Bảo Thùy, Bảo Sỹ ... tôi đều quen thân.

    Bộ ”Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ của Thương Cảng” này tan rã, Trần Quốc
    Khang trở về Quân Vận. Trong thời gian anh chỉ huy Quân Vận vùng 3,
    làm việc ở Long Bình xa xôi, nên chẳng lần nào tôi tới đó. Tôi chỉ đến
    nhà anh ở trong cư xá sĩ quan Chí Hoà chơi có vài lần, rồi mất nước
    luôn.
    Đoàn quân xa này đặt dưới quyền chỉ huy trực tiếp của đại uý Qưới,
    chất khẩm hàng lậu. Tất cả đều được lịnh phải căng bạt phủ kín mọi
    mặt, nghi trang như là đồ bí mật quân sự ghê gớm .... Trên mỗi chiếc
    GMC, ngoài tài xế là quân nhân, còn chở theo lúc nhúc một bầy dân sự,
    ăn mặc đủ kiểu, và hầu hết đều có bộ mặt "CHỆT CHỢ LỚN" rất rõ ràng.
    Kể từ sau vụ Tết Mậu Thân, hằng năm cứ đến thời kỳ sắp có tết nhất, là
    chánh quyền miền Nam lại nhắc nhở quân đội chánh quy, địa phương quân,
    và các đơn vị bán quân sự, nhân dân tự vệ ... phải đề cao cảnh giác sự
    len lỏi, phá hoại của CSBV. Đến năm 1972, sau vụ ký kết hiệp định Hoà
    Bình Paris, ghế ngồi của Nguyễn Văn Thiệu trong dinh Độc Lập có vẻ
    khấp khểnh, theo lời các thầy bói mù đoán mò cho biết. Bởi thế ở trong
    lòng Thiệu còn mang thêm mối lo sợ "bị đảo chánh". Thiệu thầm biết,
    nếu để cuộc đảo chánh xảy ra, chắc chắn 100 phần trăm, Thiệu sẽ đi
    chầu các ông Diệm-Nhu-Cẩn sớm.

    Lúc bấy giờ Thiệu-Khiêm-Quang đã biết thân và cũng đã thủ thế rất kỹ.
    Tập đoàn tham nhũng, thối nát trong dinh Độc Lập đã bố trí tay chân,
    bộ hạ thân tín nhất, vào các vị trí then chốt trong quân đội, đóng ở
    vùng 3 và Biệt Khu Thủ Đô. Nhưng mỗi năm, cứ đến những ngày gần Tết,
    họ vẫn không khỏi lo ngại, luôn luôn ra chỉ thị đặc biệt lưu ý các vị
    chỉ huy quân sự địa phương, thuộc đủ mọi cấp bực, phải canh chừng kỹ
    lưỡng mọi cuộc di chuyển quân sự khả nghi. Nếu có vấn đề khả nghi xảy
    ra, các vị chỉ huy trách nhiệm lãnh thổ phải cấp tốc báo cáo ngay lên
    cấp trên, để chuyển về trung ương xử lý, đồng thời phải tìm đủ mọi
    cách để ngăn chận cuộc di chuyển quân sự khả nghi ấy. Ai sơ xuất trong
    nhiệm vụ sẽ bị nghiêm trị theo quân pháp. Bởi thế, để cho chắc ăn, bọn
    tổ chức buôn lậu đã vận dụng đến quyền lực của đơn vị QUÂN CẢNH. Họ
    dùng xe quân cảnh đi mở đường, chớp đèn đỏ và mở còi hụ, báo hiệu
    quyền ưu tiên đặc biệt, không một trạm gác nào dọc đường được phép
    ngăn chận và xét hỏi vớ vẩn. Chắc ăn nhất là đoàn xe quân cảnh này lại
    trực thuộc tiểu đoàn 6 QC, của biệt khu thủ đô, dưới quyền chỉ huy của
    trung tá Nguyễn Văn Phần, còn gọi là Văn Phan (nguyên tiểu đoàn trưởng
    tiều đoàn 6 Quân Cảnh, lúc đó đang đóng tại Biệt Khu Thủ Đô. Trung Tá
    Phan là một bạn thân của tôi, hiện ông là một nhân chứng còn sống,
    đang cư ngụ tại Bolsa, Cali. Giới văn chương và báo chí VN trong vùng
    này đều quen biết ông. Anh với tôi quen nhau khá thân. Lần qua Mỹ mới
    đây, tôi đã gặp anh và đã uống cà phê chung với Hồ Quang ở quán
    ”Croissant D’Oré”).

    Tôi không dám đề quyết trung tá Phan có can dự gì vào vụ buôn lậu này,
    nhưng ông đã bị ghép tội ký sự vụ lệnh cho đại uý Nhiều, tiểu đoàn phó
    của Tiểu Đoàn 6 Quân Cảnh, lãnh nhiệm vụ hộ tống đoàn quân xa đặc biệt
    đó. Đại uý Nhiều là một sĩ quan có cấp bằng cử nhân luật, vừa được rút
    từ trường Quân Cảnh về Bộ Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô. (Mới đây, nhân dịp
    qua Mỹ, đến khu Bolsa, tôi đã được gặp cựu trung tá Phan ở tiệm
    Croissant D’Oré, và đã có hỏi anh thêm về vụ Còi Hụ Long An. Anh cho
    biết, anh không hề ký sự vụ lệnh cho đại uý Nhiều. Vậy mà anh vẫn bị
    gán tội và bị phạt oan. Tóm lại, anh cũng chỉ là một nạn nhân của tập
    đoàn tham nhũng!).

    Tôi cũng không thể ước đoán mơ hồ rằng đại uý Nhiều có được rỉ tai cho
    biết trước về "đặc tính" của đoàn quân xa này hay không, nhưng theo
    một số sĩ quan quân cảnh quen biết đại uý Nhiều cho rằng ông ta chỉ là
    một "con vật tế thần" của gia đình vợ chồng Nguyễn Văn Thiệu. Vì ông
    ta vừa rời quân trường về Tiểu Đoàn 6 QC, nên không biết ất giáp gì,
    cấp trên ra lịnh như thế nào, ông ta chỉ biết thi hành đúng như vậy!

    Sau khi nội vụ bị đổ bể, trước uỷ ban điều tra, đại uý Nhiều khai, hôm
    đó ông ta đã nhận được lệnh của thượng cấp, chỉ thị cho ông ta phải đi
    Mỹ Tho, hộ tống một đoàn quân xa thuộc Quân Vận vùng 3 về Sài Gòn. Ông
    không có chút ý kiến hay thắc mắc gì về một lệnh hoàn toàn hợp lý và
    tự nhiên trong khuôn khổ nhiệm vụ ấy. Khi đến địa điểm hành sự, ông
    thấy đoàn quân xa đã túc trực sẵn sàng. Mỗi xe đều căng bạt phủ kín
    bịt bùng. Ông không biết và cũng không tò mò tìm hiểu xem trong xe
    chất chứa những gì. Duy chỉ có một điều ông rất thắc mắc là những
    người đi theo đoàn quân xa, ngoại trừ tài xế, đều mặc quần áo dân sự
    và đa số đều là người Tàu. Trong khi đó, Đại uý Nhiều đã nhận lịnh
    phải chờ đến xế chiều, mới được phép đưa đoàn xe vào thủ đô. Bởi thế,
    trong khi chờ đợi, mấy người Tàu đi theo đoàn quân xa ấy đã mời ông ta
    vào một nhà hàng sang trọng ở ngay bờ sông, chỗ chợ Mỹ Tho, mời ông ăn
    nhậu phủ phê, đến gần muốn ngất ngư luôn ....

    Sau đó đại uý Nhiều ra xe, ngồi vách đốc vì đã ”sỉn” rồi, trên ghế chỉ
    huy của một chiếc Jeep Quân Cảnh trang bị còi hụ và đèn đỏ, chớp tắt
    ra hiệu liên tục, rồi truyền lệnh cho đoàn quân xa của đại uý Quới,
    trực chỉ về hướng Đô Thành, với vận tốc khá nhanh hơn bình thường.
    Đoàn xe tiến theo lộ trình bình thường, từ Mỹ Tho, qua Long An, rồi
    vào Phú Lâm, cửa ngõ của đô thành. Đoàn xe di chuyển tới đâu là đèn đỏ
    chớp lia lịa, và còi hụ inh ỏi tới đó. Các loại xe khác đều phải tránh
    rạt sang một bên, để nhường quyền ưu tiên cho đoàn xe quân vận có quân
    cảnh đi đầu mở lộ trình.

  5. #4
    Join Date
    May 2004
    Posts
    3,492
    Thanks
    141
    Thanked 105 Times in 87 Posts

    Default Re: Còi Hụ Long An : Chuyện chưa kể về vụ buôn lậu làm lung lay chế độ Sài Gòn

    TÀO LAO.Chuyên xưa như trái đất.

 

 

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -8. The time now is 11:03 PM. Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
vb4 Watermark Generator provided by Purgatory-Labs.de

If you see any picture hosted here that you believe infringes your copyright rights you may send a DMCA (Digital Millennium Copyright Act) notification to [email protected]
iVietnamese.com is absolutly legal and contain only links to other sites on the Internet : ( rapidshare.com, dailymotion.com, veoh.com, youku.com, youtube.com and others.. ) We do not host or upload any video, films, media files. iVietnamese.com is not responsible for the accuracy, compliance, copyright, legality, decency, or any other aspect of the content of other linked sites. If you have any legal issues please contact appropriate media file owners / hosters.